Summary
Thời Tế, vị chỉ huy cấp cao nhất của Liên bang, lạnh lùng và xinh đẹp, nói không với bạo lực và giết chóc, như một bông hoa trên đỉnh núi cao mà chỉ cần chạm vào là sẽ chết. Mọi người đều đối xử với vị chỉ huy bằng sự tôn trọng, và càng tôn trọng hơn nữa.
Cho đến ngày đầu tiên nhập học Học viện Hoàng gia— Tạ Chước, mặc áo gió, nổi bật giữa đám đông, mái tóc bạc sáng bóng, bù xù trông thật đáng chú ý:
“Chỉ huy, ngài còn nhớ tôi không?”
“Tuần trước, trong khu vườn ven đường trước bệnh viện, có một bãi cỏ trơ trụi, và ngài đang ngồi xổm ở đó, nước mắt trào ra, liếm đầu ngón tay…”
“Ôi, thật đáng thương! Tôi còn đưa cho ngài giấy và sữa dâu nữa chứ!”
“…”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Vị chỉ huy vẫn im lặng, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt trừng trừng nhìn cậu. Tạ Chước bỗng quay ngoắt 180 độ, cúi chào cung kính một góc 90 độ:
“…Xin lỗi, tôi nhận nhầm người rồi.”
…Sinh ra ở tinh hệ thứ tám thuộc hệ thống phân hóa ABO, một ngày nọ, Thời Tế trải qua lần phân hóa thứ hai. Vị chỉ huy vô địch cứ ngỡ mình sẽ từ Beta tiến hóa thành Alpha thượng đẳng, nhưng ai ngờ… Anh nhìn kết quả là Omega trên báo cáo xét nghiệm rồi bình thản ném nó vào thùng rác. Anh nghĩ mình không cần Alpha.
*Một vị chỉ huy điềm tĩnh và tiết chế x một chú cún con tóc bạc nhếch nhác.
P/s: Bản novel của bộ manhua “Sĩ quan chỉ huy lạnh lùng vừa bị hôn đã khóc”! Bạn có thể ghé đọc khi không chờ nổi tình tiết ở bản truyện tranh ^^