Thời Tế vừa bước ra từ phòng thẩm vấn thì đã nhìn thấy nữ bác sĩ đang đứng trước cửa đợi anh.
“Chào ngài, sĩ quan chỉ huy.”
Nữ bác sĩ chào anh một cách cung kính và dịu dàng. “Tôi là Tiểu Mỹ, bác sĩ nghiên cứu của bệnh viện trung tâm Thiên Thủy Tinh, phụ trách phát triển và điều chế thuốc ức chế.”
Trước mắt thì Thời Tế quả thật rất cần thuốc ức chế.
Anh gật đầu. “Làm phiền cô gửi đến phòng tôi là được.”
Nữ bác sĩ mỉm cười lắc đầu. “Vì thể chất đặc thù, thuốc ức chế của ngài cần phải được làm riêng, cho nên tôi đặc biệt đến đây để mời ngài đến bệnh viện trung tâm một chuyến.”
Lông mày Thời Tế giật giật, sau đó anh bình tĩnh hỏi: “Đến để làm gì?”
Nữ bác sĩ mỉm cười dịu dàng. “Lấy máu.”
Thời Tế: “…”
Thân là Tổng chỉ huy của tám tinh hệ lớn, là thủ lĩnh tâm đắc của Hoàng đế Bệ hạ, thuốc ức chế mà sĩ quan chỉ huy sử dụng ở tinh hệ thứ tám tuyệt đối không được có sai sót gì.
Chỉ là Tiểu Mỹ là một bác sĩ nên cô cũng biết.
Đặc điểm bẩm sinh của tộc hệ mèo là vô cùng nhạy cảm với đau đớn.
Cô nhìn sĩ quan chỉ huy đang bất động, một nỗi nghi ngờ mơ hồ dâng lên trong lòng: Lẽ nào sĩ quan chỉ huy cũng sợ lấy máu và kim tiêm?
Cô ngập ngừng hỏi: “Ngài là đang do dự…”
“Tôi không do dự.”
Thời Tế nhanh chóng và bình tĩnh ngắt lời cô: “Bây giờ có thể đi luôn.”
Nữ bác sĩ gật đầu dẫn đường.
“Sĩ quan chỉ huy, đợi em với.”
Sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói phô trương của thiếu niên.
Thời Tế cau mày quay lại, thấy một chàng trai tóc bạc trong bộ đồ đen đang tươi cười rạng rỡ chạy về phía anh.
Cùng với diễn xuất tồi tệ có ý định bị vấp phải không khí mà ngã vào người anh.
Nữ bác sĩ định ra tay ngăn cản, Thời Tế đã nhạt nhẽo lên tiếng, “Cậu thử đụng trúng xem?”
“!”
Thiếu niên tóc bạc phanh gấp tại chỗ.
Dừng lại không đến nửa mét trước mặt anh
Không khí tràn ngập hương gió biển trong trẻo, lặng lẽ bao bọc lấy anh.
Những con sóng ẩm ướt như cố ý làm xao động, lướt qua làn da trắng mịn nhạy cảm sau tai anh.
Thời Tế lạnh lùng nhìn cậu chằm chằm, cuối cùng lựa chọn lùi về sau một bước, kéo xa khoảng cách vốn đang quá gần giữa hai người.
“Có chuyện gì?” Anh hỏi.
Tạ Chước không hề nhận ra mà tiến lên một bước, gật đầu. “Có chứ.”
Thời Tế im lặng hai giây, nhìn sang nói với nữ bác sĩ: “Đợi tôi trong xe.”
Nữ bác sĩ tiếc nuối thu lại ánh mắt nhiều chuyện, đi về phía chiếc xe y tế bên đường.
Thời Tế điềm tĩnh cất tiếng: “Nói đi.”
Anh đoán chắc là chuyện liên quan đến cơ giáp 3S.
Chàng trai tóc bạc cao gầy đứng trước mặt anh, đột nhiên cụp mắt xuống, như một chú cún con mà hít hà bên cổ anh, hoang mang hỏi, “Anh tiêm thuốc ức chế rồi sao, mùi sữa biến mất rồi.”
Sắc mặt Thời Tế chợt thay đổi.
Đông cứng lại như lớp băng ngàn năm, gần như muốn đóng băng cả thế giới này.
Anh nheo mắt lạnh lùng, gằn từng chữ: “Cậu nói trên người ai có…”
Hai chữ kia khó nói thành lời, anh thậm chí còn không cách nào để chúng phát ra khỏi miệng.
Tạ Chước bị dọa đến nuốt nước bọt, “Không, chỉ là, một chút thôi.”
Tin tức tố của Thời Tế rất đặc biệt.
So với vị ngọt ngào quyến rũ của những Omega xinh đẹp kia, tin tức tố của anh giống như hoa sơn trà trên núi cao tuyết trắng, đọng lại thành sương, không thể với tới.
Nhưng khi đến gần cảm nhận kỹ hơn, lại ngửi thấy một mùi sữa khiến trái tim người khác tan chảy.
Lúc Tạ Chước ôm anh, chỉ muốn trao trọn trái tim mình cho anh.
Thời Tế lạnh lùng trừng mắt nhìn anh: “Bạn nhỏ, tôi mong cậu có thể ý thức được một việc.”
Tạ Chước nhìn khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng của anh, chỉ cảm thấy đang cách anh gần quá, đến nỗi tim không khống chế được mà nhảy loạn xạ.
Hắn choáng váng kêu một tiếng, “Việc gì?”
Thời Tế nhả chữ không chút niệm tình: “Cậu đã trưởng thành rồi, sau này sẽ không được bảo vệ bởi Luật bảo vệ trẻ chưa thành niên đâu.”
Có thể hiểu là, tôi có thể dễ dàng giết cậu.
“Cậu thử xấc xược một lần nữa xem?”
Tạ Chước: “…”
Thật là một mỹ nhân hung dữ.
“Được thôi, thực ra em muốn hỏi…” Tạ Chước nói, “Sao anh không lấy lại cơ giáp 3S của em?”
Cơ giáp 3S là vật hiếm có ở khắp tám tinh hệ lớn được vô số người thèm khát, Tổng chỉ huy Liên bang từ trước đến nay không bao giờ là người thiên vị hay tham ô.
Cậu muốn biết vì sao mình lại được miễn xá.
Tạ Chước nhìn anh với ánh mắt nóng rực.
Thời Tế lạnh nhạt đáp: “Tôi không phải chủ của nó thì sao có thể nói đến việc lấy lại?”
“…”
Tạ Chước “ò” một tiếng, không thể diễn tả được cảm xúc của mình.
Sự chịu đựng của Thời Tế cuối cùng cũng cạn kiệt, trên mặt không giấu được sự mất kiên nhẫn. Anh cảnh cáo chàng trai: “Lùi lại chút đi, đứng gần như vậy là muốn ép tôi vào tường luôn sao?”
“Ò ò ò.”
Lúc này Tạ Chước mới phản ứng lại được, nhích về sau một chút.
Tâm trạng của chàng trai lại tốt trở lại, ánh mắt bướng bỉnh phô trương, mái tóc bạc lấp lánh chói mắt, nụ cười để lộ những chiếc răng nanh nhỏ, hơi nhọn và trắng như tuyết.
Thời Tế dời tầm mắt, “Nói xong rồi thì cút, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Có lẽ vì đã được tin tức tố của cậu an ủi, Thời Tế vừa ngửi được mùi sóng biển ẩm ướt liền cảm thấy không thoải mái.
Nghe vậy, Tạ Chước trông có vẻ sững sờ.
Khi Thời Tế sắp rời đi, cậu theo bản năng đưa tay nắm lấy cổ tay anh. Đôi môi mỏng của chàng trai mấp máy: “Anh… không nhớ em sao?”
Anh không chút cảm xúc mà hỏi: “Tôi nên nhớ cậu à?”
Tạ Chước nhìn anh không lên tiếng.
Thời Tế mặt không đổi sắc cài lại cúc áo ở cổ tay, lạnh nhạt mà ưu nhã, “Để tôi nhắc nhở cậu, bạn nhỏ Alpha vừa không có giới hạn, vừa lỗ mãng lại không biết phép tắc.”
“Nếu như trước đó tôi đã từng gặp cậu, thì chỉ sợ cậu đã sớm chết mấy trăm lần rồi.”
Nói xong, Thời Tế xoay đầu bước đi không thèm ngoảnh lại.
Chạng vạng, chàng trai tóc bạc một tay đút túi quần đứng tại chỗ, dõi theo bóng lưng lạnh lẽo của sĩ quan chỉ huy đã đi xa cho đến khi anh khuất dạng.
Thầm thì, “Sĩ quan chỉ huy hung dữ quá~”
Một lúc lâu sau, cậu thu lại ánh nhìn, không nhịn được cười khẽ. “Hung dữ thì em vẫn thích.”
…
“Được rồi, anh ấn nhẹ vào đây.”
Nữ bác sĩ nhẹ nhàng ấn tăm bông vào vết thương trên đầu ngón tay của Thời Tế.
Sau đó, cô đi gửi mẫu máu đến phòng xét nghiệm.
Đến khi quay lại, cô thấy sĩ quan chỉ huy vẫn ngồi bất động, khuôn mặt đẹp đẽ và lạnh lùng, như thể việc lấy máu không hề ảnh hưởng đến anh.
“Báo cáo cho thấy ngài đang ở thời kỳ đầu của lần phân hóa thứ hai, những phản ứng trong kỳ phát tình sẽ không quá mãnh liệt.”
Thời Tế nhấc mí mắt mỏng lên, “Không quá mãnh liệt?”
Nữ bác sĩ có chút chột dạ, “Buổi sáng là bởi vì ngài vừa phân hóa, ở đó lại có quá nhiều Alpha, nên mới bị lượng tin tức tố nồng đậm đó tấn công đến cả người đau đớn.”
Thời Tế cau mày, không nói gì.
“Đợi đến kỳ phát tình chính thức vào nửa tháng sau, ngài sẽ cảm thấy…”
Nữ bác sĩ dường như không có cách nào nói ra những lời khó chấp nhận với vị sĩ quan chỉ huy quyền cao chức trọng này.
“Rất khó chịu.”
Cô chỉ có thể rặn ra được chừng đó.
Nét mặt Thời Tế càng nhăn lại. “Sau đó thì sao?”
“Đến lúc đó thì thuốc ức chế bình thường có thể sẽ mất hiệu lực.” Nữ bác sĩ nói.
“Lại thêm tố chất cơ thể đặc biệt của ngài, cho nên kiến nghị của tôi chính là ngài tốt nhất hãy để ý những Alpha thích hợp bên cạnh mình.”
Tiêm thuốc ức chế vốn đã đau đớn, lại cộng thêm sĩ quan chỉ huy vốn cũng sợ đau.
Nữ bác sĩ có thể đi đến kết luận này bởi vì—
Vết thương nhỏ ở đầu ngón tay lúc lấy máu này đều được phần lớn người ở tinh hệ thứ tám thờ ơ không tính toán, kể cả những Omega nhỏ nhắn đáng yêu.
Thời Tế: “…”
Anh ném cục bông gòn trên ngón tay vào thùng rác với vẻ mặt vô cảm.
Nữ bác sĩ cố nén cười, nhẹ nhàng nói: “Thuốc ức chế nếu tiêm trong thời gian dài cũng sẽ gây tổn hại đến cơ thể, vậy nên trong kỳ phát tình ngài mượn tin tức tố của Alpha để an ủi cũng được.”
Ánh mắt của Thời Tế rơi xuống vết thương như hạt chu sa trên đầu ngón tay, yết hầu hơi nhúc nhích, lại lặng lẽ nhìn đi chỗ khác.
Anh ta thờ ơ nói: “Có thể, nhưng không cần thiết.”
Nữ bác sĩ nhìn dáng người cao như núi tuyết của anh ở góc nghiêng, hàng mi dài phủ một lớp bóng xám nhạt.
Cô thở dài trong im lặng: Thật sự là một vị sĩ quan chỉ huy hiểu thắng cả đời.