Bunnies Team
  • TRANG CHỦ
  • PASS
  • TRUYỆN TRANH
    • COMPLETED
      • BL (HOÀN)
      • NGÔN TÌNH (HOÀN)
    • ON-GOING
      • BL
        • MANGA BL
        • MANHWA BL
        • MANHUA BL
      • NGÔN TÌNH
        • MANHWA BG
        • MAHUA BG
  • TRUYỆN CHỮ
  • DROP
  • TRANG CHỦ
  • PASS
  • TRUYỆN TRANH
    • COMPLETED
      • BL (HOÀN)
      • NGÔN TÌNH (HOÀN)
    • ON-GOING
      • BL
        • MANGA BL
        • MANHWA BL
        • MANHUA BL
      • NGÔN TÌNH
        • MANHWA BG
        • MAHUA BG
  • TRUYỆN CHỮ
  • DROP
Prev
Next

Không Phải Là Sĩ Quan Chỉ Huy Lạnh Lùng Ư? Sao Vừa Hôn Đã Khóc Thế (Novel) - Chương 3

  1. Home
  2. Không Phải Là Sĩ Quan Chỉ Huy Lạnh Lùng Ư? Sao Vừa Hôn Đã Khóc Thế (Novel)
  3. Chương 3 - Tôi không cần Alpha
Prev
Next
Một sợi dây vàng bay ra từ tay Thụy Ân.
Giống như một dây leo quấn quanh chàng trai tóc bạc mặc đồ đen.
Dáng người cậu dong dỏng cao, chân dài thẳng tắp, uể oải đứng đó không vùng vẫy.
Cổ tay bị sợi dây trói lại, buông thõng tùy ý, nhìn có vẻ không thèm quan tâm, chỉ khi bị kéo phải loạng choạng tiến về phía trước, cậu mới cau mày và tặc lưỡi không vui.
Alpha trời sinh đã duy ngã độc tôn, thích đứng ở vị trí chủ động.
Omega nhỏ với con ngươi xanh lá giật mình một cái.
“Shh, nhẹ một chút~”
Chàng trai cợt nhả liếc cậu, âm cuối kéo dài ra.
Thụy Ân như bị giẫm phải đuôi, gương mặt chốc lát đã đỏ bừng. “Cậu, cậu, cậu câm miệng!”
Tạ Chước cụp mắt cười hai tiếng, cảm thấy khá thú vị.
Giây tiếp theo đã cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh từ sĩ quan chỉ huy, cậu khựng lại một chút rồi lại có chút vô tội mà giơ tay lên, “Đau~”
“…”
Thời Tế lập tức phớt lờ cậu, lạnh nhạt dặn dò Thụy Ân: “Đưa đến phòng cấm túc, chờ thẩm vấn.”
Thụy Ân nghiêm túc nhận lệnh: “Vâng! Sĩ quan chỉ huy!”
Thời Tế không quan tâm đến họ nữa, cảm giác nóng rát trong cơ thể vừa được an ủi lại trỗi dậy. Anh bực dọc day trán, xoay người nhanh chóng rời đi.
Dù không quay lại nhưng ánh mắt nóng rực ở phía sau lưng lại khiến người khác không thể ngó lơ.
Nguy hiểm và dai dẳng.
…
Trong phòng y tế, Thời Tế lưng thẳng tắp ngồi bên cửa sổ.
Một ống thuốc ức chế được tiêm vào tuyến thể, cảm giác khó chịu trong người bây giờ mới dịu lại.
“Sĩ quan chỉ huy Thời, chúc mừng cậu chào đón lần phân hóa thứ hai.”
Viện trưởng Hertz cầm báo cáo nghiên cứu từ bệnh viện trung tâm, mỉm cười báo tin cho anh.
Thời Tế im lặng hai giây, không hề ngạc nhiên.
Giọng anh lạnh lùng, thờ ơ, “Chuyện này thì có gì đáng chúc mừng chứ? Tôi rõ ràng đã hai mươi bốn tuổi rồi.”
Kỳ phân hóa bình thường thường là ở độ tuổi mười bốn thanh xuân, trước giờ chưa từng có ai phân hóa muộn đến vậy.
Viện trưởng Hertz mỉm cười nhân hậu. “Nhưng với hệ Mèo của cậu, hai mươi bốn tuổi vẫn chỉ là một bé mèo con.”
Ông dùng bàn tay diễn tả một đứa bé đang quấn tã.
Thời Tế: “…”
Anh nhìn đi chỗ khác, giọng nói lạnh nhạt nhưng lễ phép. “Thầy gọi tôi Thời Tế là được.”
Đôi mắt già của Viện trưởng Hertz dịu dàng nhìn anh, một lúc sau mới chậm chạp lên tiếng.
“Theo ghi chép nghiên cứu, mỗi lần phân hóa đều có đường dẫn có thể truy tìm, nếu không gặp phải tác động rất lớn thì sẽ không có ai đột nhiên phân hóa.”
“Cho dù là do tác động bên trong hay bên ngoài.”
Từng có thời sự đưa tin, một vị Omega vì chịu bạo lực và bất công trong thời gian dài ở tuổi trưởng thành mà vào một ngày đã phân hóa thành Alpha.
Viện trưởng Hertz nhìn vị chiến thần sĩ quan chỉ huy đã nổi tiếng lừng lẫy khắp hệ ngân hà này, đôi mắt già nua của ông dịu dàng như bến cảng luôn sẵn sàng cho việc cập bến bất cứ lúc nào.
“Tiểu Thời Tế, không cần lo lắng.”
“Tinh hệ thứ tám sẽ giúp cậu tìm được Alpha thuộc về mình trong biển người mênh mông này.”
Thời Tế: “…”
Im lặng như Cambridge* đêm nay.
*Chú thích: Liên quan đến một tác phẩm tên 再别康桥 – “Gặp lại Cambridge” do Từ Chí Ma sáng tác, nói về cảm xúc thâm tình, mong nhớ của tác giả khi rời khỏi Cambridge.
Thời Tế không nhịn được nữa mà đứng dậy. Ngón tay thon dài cầm báo cáo kiểm tra sức khỏe, ánh mắt lạnh lùng lướt qua cột giới tính Omega.
“Tôi không cần Alpha.”
Anh không chấp nhận bị đánh dấu.
Không ai trên thế giới này có thể đánh dấu anh.
Tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe nhẹ nhàng bị vứt vào thùng rác.
Sĩ quan chỉ huy đã khôi phục lại trạng thái bình thường vẫn lạnh lùng như cũ, bỏ đi lớp ánh sáng trơn mịn ẩm ướt trên da, toát lên vẻ đẹp mong manh như thủy tinh.
Anh cất bước đi ra ngoài. 
“Còn nữa—”
Anh nghiêng mặt nhìn qua, cau mày. “Tôi tên là Thời Tế, sau này đừng gọi tôi là Tiểu Thời Tế nữa.”
Viện trưởng Hertz vuốt râu cười bất lực.
Thời Tế đến phòng cấm túc, thấy Omega mặc đồng phục đen đang nhéo nhân trung của mình một cách điên cuồng, có vẻ là bị cuộc thẩm vấn chọc giận không ít.
“Sĩ quan chỉ huy, ngài đến rồi!”
Thụy Ân thấy anh liền phấn chấn lên hẳn.
Thời Tế ừ một tiếng, liếc sang khung cảnh trong phòng thẩm vấn.
Thuận miệng hỏi, “Thế nào rồi?”
Thụy Ân khó khăn trả lời, “Ngài… Ngài vẫn là tự mình xem đi.”
Trong phòng thẩm vấn, chàng trai tóc bạc ngồi trên ghế, đôi chân dài hơi dang rộng, sợi dây vàng trói quanh cổ tay thon thả đang được tùy ý đặt giữa hai chân.
“Tôi thật sự không có ý xấu với sĩ quan chỉ huy, các anh còn muốn tôi nói mấy lần nữa đây?”
Đối mặt với những câu hỏi nghiêm túc, cậu thậm chí còn lười biếng mà ngáp một cái.
Giọng điệu uể oải và không để tâm: “Tôi dù có để bản thân xảy ra chuyện cũng sẽ không để anh ấy bị như thế.”
“Sao cứ hỏi tôi một câu hỏi này hoài vậy, chẳng lẽ tình ý mà tôi thể hiện ra còn chưa đủ rõ ràng ư?”
“…”
Đàn anh đang tra hỏi hiển nhiên cũng đã bị chọc tức đến muốn nhéo nhân trung.
Anh ta lạnh lùng hỏi: “Cậu có ý đồ bắt cóc sĩ quan chỉ huy mà còn dám nói là không có ý xấu?”
“Ai nói bắt cóc sĩ quan chỉ huy là có ác ý?” Tạ Chước uể oải ngước mắt lên hỏi ngược lại.
Đôi mắt đào hoa đầy ý cười biếng nhác lóe lên một tia sáng đen tối sâu thẳm.
“Các anh ức hiếp người tôi thương ở đây mà còn không cho tôi ra tay?”
Đàn anh bị hỏi lại mà nhất thời nghẹn lời.
Chuyện hôm nay quả thực là nằm ngoài ý muốn, ai mà ngờ sĩ quan chỉ huy sẽ đột nhiên phân hóa lần hai.
Nếu không thì dù có cho bọn họ mười cái gan, bọn họ cũng không dám!
Tạ Chước khôi phục lại dáng vẻ lười biếng của mình: “Yên tâm, dù có bắt cóc thì tôi cũng sẽ chăm sóc cho sĩ quan chỉ huy thật tốt.”
“Mua cho anh ấy chiếc đệm và chiếc chăn mềm nhất, trên giường sẽ xếp đầy gấu bông, đợi anh ấy ngoan ngoãn tỉnh dậy thì tôi sẽ đút cho anh ấy ăn món tôi tự nấu, lại thêm một lời chào buổi sáng thật ngọt ngào—”
‘Bộp’ một tiếng, cửa phòng thẩm vấn được mở ra, trong ánh mắt ngơ ngác của đàn anh xuất hiện dáng người cao gầy của Thời Tế đang đứng ở ngay cửa…
Áo trắng quần đen, đứng ngược sáng.
Đôi mắt tinh xảo của anh không chút bận tâm, mặt không cảm xúc lướt qua chàng trai.
Lạnh nhạt hỏi: “Chào buổi sáng ngọt ngào cái gì?”
Tạ Chước: “…”
Cậu không ngờ lại bị bắt quả tang ngay tại trận, ậm ừ một tiếng.
Sau đó cậu mang ý dò thám định mở miệng, Thụy Ân đã trực tiếp xông qua bịt chặt miệng cậu lại.
Thụy Ân quay sang Thời Tế la lên: “Sĩ quan chỉ huy đừng nghe, là lời nói xấu xa!”
“…”
Cảnh tượng hỗn loạn, Thời Tế có chút nhức đầu.
Sau đó, anh ta tiếp nhận việc thẩm vấn.
Sĩ quan chỉ huy mặc áo trắng quần đen lưng thẳng tắp ngồi đối diện cậu, ánh sáng yếu ớt hắt lên vai anh một cái bóng mờ nhạt, gió nhẹ trăng sáng khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Anh mở lời: “Cơ giáp 3S từ đâu ra?”
Bầu không khí lập tức trở nên nghiêm túc.
Tạ Chước ngơ ngác vô tội ngẩng đầu. “Cơ giáp 3S gì cơ?”
Ánh mắt lạnh lùng, tinh xảo của Thời Tế nhìn thẳng cậu, “Toàn bộ cơ giáp 3S của tinh hệ thứ tám đều được ghi chép trong sổ, không cần giả ngốc trước mặt tôi.”
Tạ Chước chưa kịp mở miệng, Thời Tế đã nói tiếp:
“Linh Vũ, một cơ giáp bay phụ trợ 3S, là sản phẩm cuối cùng của đại sư chế tạo cơ giáp Tô Nhĩ lúc còn sống. Lần cuối cùng nó xuất hiện là ở Hoàng cung của tinh hệ chính, nhưng sau đó đã biến mất một cách bí ẩn cho đến bây giờ.”
Ý của Thời Tế rất rõ ràng, vũ khí đã bị mất của tinh hệ chính lại xuất hiện trong tay của một vị thiếu niên ở tinh hệ thứ tám xa xôi, dù là ai cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ.
Đây mới là ý đồ thật sự mà anh giam giữ chàng trai ở đây.
Ánh mắt của Tổng chỉ huy Liên bang lạnh lùng mang ý soi xét, là ánh mắt của một người đã ở vị trí cao trong thời gian dài nhìn xuống chúng sinh.
Tạ Chước đáp lại ánh mắt của anh, trả lời: “Nhặt được.”
Thời Tế hơi nheo mắt: “Không cần nói dối.”
Có vẻ vì thái độ của anh quá lạnh lùng, tâm trạng Tạ Chước cũng không vui vẻ nữa, đến mái tóc bạc bồng bềnh trên đầu cũng rũ xuống.
Cậu nhìn sĩ quan chỉ huy, nói: “Em sẽ không nói dối anh.”
Trái tim Alpha trẻ tuổi tràn ngập sự chân thành rực cháy, từ đầu đến cuối đều không hề kiềm chế và dè dặt.
Bầu không khí căng thẳng hồi lâu.
Thụy Ân đã đơ cứng như khúc gỗ, bị dọa đến tay chân lạnh ngắt.
Thì ra sĩ quan chỉ huy lúc bình thường đáng sợ như vậy!
Thời Tế đứng dậy, mặt không biến sắc đi ra ngoài: “Thả cậu ta đi.”
Thụy Ân đáp lại theo bản năng: “Vâng, bây giờ tôi sẽ đưa cậu ta đi xử tử, hửm? … Hả? Thả cậu ta ra???”
Thời Tế không nói nhiều, chỉ cảnh cáo chàng trai tóc bạc trước khi rời đi.
“Linh Vũ chỉ là vũ khí phụ trợ, không gây sát thương thực sự, sau này nếu còn phô trương như thế nữa thì cẩn thận cái mạng chó của cậu.”
Nói xong, anh không thèm quay đầu mà rời khỏi phòng thẩm vấn.
Thụy Ân mặt đầy hoang mang tháo dây trói.
“À~ Thì ra là sĩ quan chỉ huy đang lo lắng cho mình.”
Sắc mặt chàng trai đột nhiên thay đổi, nụ cười tràn ngập ý xuân.
Thụy Ân, thân là fan only của sĩ quan chỉ huy, lập tức phản bác: “Không đời nào!”
Ba chữ này rõ ràng chẳng có tác dụng gì với một người đang chỉ chứa mỗi chuyện yêu đương trong não.
Đôi mắt đào hoa của Tạ Chước cong lên, mặt mày tinh xảo, phóng khoáng không giấu nổi sự vui vẻ. “Đây mới là lần gặp nhau đầu tiên sau khi trưởng thành thôi mà sĩ quan chỉ huy đã nhiệt tình quan tâm mình đến vậy…”
“Nếu gặp thêm vài lần nữa, sĩ quan chỉ huy không phải sẽ yêu mình luôn sao~”
——
Thụy Ân – fan only: ???
Mỹ nhân họ Thời: Tự tin quá mức, thật sự cạn lời.
Hết chương 3.
Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

5
Bí Mật Của Kayce (Secret of Kayce)
Tháng 2 4, 2026
bìa ss2 edit
Người Bạn Rắc Rối Thời Thơ Ấu Của Tôi
Tháng 2 15, 2026
blood
Blood Poker
Tháng 2 16, 2026
1
Thực Tập Ở Địa Ngục (Hell Intern)
Tháng 1 22, 2026

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 Madara Inc. All rights reserved