Một thanh niên cao gầy, tóc bạc hoang dã bay đến từ không trung, đôi cánh của cơ giáp xé gió, một luồng sáng đen mỏng bốc lên như khói.
“Nếu các anh dọa anh ấy sợ rồi chạy mất,”
Cậu lật người nhảy xuống từ trên cao, đôi cánh đen của cơ giáp tan biến như khói. Cậu quỳ một gối xuống và ngẩng đầu lên.
Khóe miệng cong lên đầy ý cười, “em biết tìm đâu ra người trong lòng mà…”
“em hằng mong nhớ đây?”
Nụ cười của thiếu niên tràn đầy sức sống. Cậu vỗ tay xuống đất, giải phóng một luồng uy lực vô hình của Alpha, lan tỏa như những gợn sóng.
Ngay lập tức, tất cả Alpha đều lùi lại một bước, nhìn cậu với vẻ mặt khó tin.
Thời Tế cũng ngước mắt lên với vẻ mặt nghiêm trọng.
Một sức mạnh tinh thần thật mạnh mẽ.
Ngay sau đó, hắn bị một Omega nhỏ bé mặc đồng phục đen chặn lại.
Thụy Ân không sợ thứ gì mà đứng trước mặt sĩ quan chỉ huy, đôi mắt xanh ngọc bích lạnh lùng và nghiêm túc, cất giọng hỏi chàng trai trẻ có khí chất dọa người: “Cậu là ai?”
“À, quên tự giới thiệu.”
Chàng trai chỉnh lại áo khoác đen, hai ngón tay đặt lên trán hơi vểnh lên, nói với giọng điệu biếng nhác uể oải, “Xin chào các anh, em là Tạ Chước, đàn em của các anh.”
“…”
“Cậu nói bậy!”
Gương mặt nhỏ của Thụy Ân nhăn lại, cậu nghiêm túc đáp trả, “Danh sách của học viện vốn còn không có tên cậu!”
Một Alpha trẻ tuổi và xuất chúng thế này, gần như có thể nói là thiên phú dị bẩm.
Nếu có trong danh sách học viên thì sao bọn họ có thể không biết chứ!
Tạ Chước liếc nhìn cậu một cách không mấy hứng thú, giọng điệu nghe có chút bực bội, “Gấp gì chứ, vẫn chưa nhập học mà, người ta mới báo danh lúc vừa tròn mười tám tuổi.”
“…”
Ngũ quan non nớt lại hoang dã, kết hợp với mái tóc bạch kim rực rỡ bồng bềnh, thoạt nhìn trông rất giống với một sinh viên năm nhất trẻ trung, ngỗ nghịch.
Nhưng trời đất, sinh viên năm nhất nào lại có thể đánh bại một đàn anh từ lớp ưu tú cơ?
Thụy Ân nhìn cậu với vẻ cảnh giác lạ thường.
Cứ có cảm giác tên này đang nói nhảm.
Giây tiếp theo, cậu bị nhấc lên rồi tùy tiện quăng về phía sau, rơi trúng vào nhóm Alpha.
Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía sau, “Tránh ra, tên tóc xanh lá kia, anh đang chắn mất người trong lòng của tôi rồi.”
Thụy Ân: “?”
“Cậu” Thụy Ân theo bản năng quay đầu lại để bảo vệ thần tượng của mình.
Nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy chàng trai bí ẩn, đáng sợ này ngại ngùng đến gần sĩ quan chỉ huy như một thiếu nữ đang ôm giấc mộng xuân.
Thời Tế nhíu mày, nhìn chàng trai dần tiến đến gần mình.
Mặc dù hầu hết các Alpha đã bị đàn áp đến bình tĩnh trở lại, nhưng cảm giác nóng rực trong người anh vẫn không hề giảm bớt, đến xương sống của anh vẫn còn hơi run rẩy.
Thời Tế chống tay lên mặt đất, góc nghiêng lạnh băng tinh xảo đã đổ một lớp mồ hôi.
Ngón tay đã đặt trên súng bạc Falcon.
Nếu người này dám ra tay, anh sẽ—
“Trời ơi, sao mọi người có thể để sĩ quan chỉ huy ngồi dưới đất chứ?”
“Thật quá đáng mà! Có phải không tức giận thì mọi người đều xem người ta là đồ ngốc không?”
Chàng trai trẻ với mái tóc bạc nổi giận xong, rồi như một chú chó sói cỡ lớn tiến lại gần, vẻ mặt đầy thương xót mà chìa hai tay ra, “Nhanh, để em bế, để em bế.”
Thời Tế: “…”
Tất cả mọi người: “…”
Thời Tế còn chưa kịp phản ứng lại thì cả người đã nhẹ bẫng.
Anh được Tạ Chước bế công chúa vào lòng.
Bế, công, chúa!?
Lúc Thời Tế bị nhóm học sinh Alpha của lớp ưu tú vây quanh còn không tức giận đến vậy. Giờ đây, trên đôi má trắng như sứ của anh hiện lên một vệt ửng hồng.
Anh cáu gắt, lạnh giọng: “Khốn khiếp, thả tôi xuống!”
Vòng tay chàng trai trẻ tràn ngập hương tươi mát của sóng biển, hòa quyện với vị bạc hà mát lạnh của muối hạt, mang lại cảm giác thoải mái và yên lòng khó tả.
Đôi mắt hoa đào của Tạ Chước dịu dàng cụp xuống nhìn anh.
“Không được đâu sĩ quan chỉ huy, bọn họ đều là người xấu, anh không nhìn thấy sao?”
Giọng nói của cậu nghiêm túc, đàng hoàng trịnh trọng.
“Bọn họ đều muốn sờ anh.”
“…”
Các Alpha đã từng thấy kẻ vô liêm sỉ, nhưng chưa từng thấy ai vô liêm sỉ thế này.
Cậu không muốn sao?!
Cho nên cuối cùng người được chạm vào sĩ quan chỉ huy là ai hả?!
“Đi thôi! Chúng ta không chơi với bọn họ.” Tạ Chước nhẹ nhàng cong môi đầy ý cười.
Xoẹt một tiếng, cơ giáp đen sau lưng cậu sải ra một đôi cánh.
Muôn hình vạn trượng bị sương đen bao phủ, làm nổi bật đôi lông mày trắng muốt thanh tú và đôi môi đỏ như máu của thiếu niên, trông cực kỳ giống một thiếu niên ác quỷ bò ra từ cõi ma.
Thụy Ân lập tức đuổi theo và hét lớn: “Cậu muốn đưa sĩ quan chỉ huy đi đâu?”
Giữa không trung, chàng trai tóc bạc nhảy lên bằng đôi chân dài, trong lòng ôm lấy sĩ quan chỉ huy xinh đẹp lạnh lùng, đem đến cho người khác một ảo giác về điều cấm kỵ vĩnh hằng.
Giọng nói của cậu uể oải, lẫn với tiếng gió rít truyền xuống dưới mặt đất.
“Đừng lo lắng, đưa anh ấy đi hưởng tuần trăng mật thôi.”
“Đợi đến lễ nhập học cho sinh viên mới thì bọn tôi quay về.”
“…”
Tuần trăng mật cái con khỉ!
Cậu đúng là thứ không biết xấu hổ!
Mặt Thụy Ân đỏ bừng vì tức giận. Ngày đầu tiên sĩ quan chỉ huy Thời đến Tinh hệ thứ tám đã bị một thiếu niên thần bí cưỡng chế kéo đi hưởng tuần trăng mất.
Nếu tin này truyền ra ngoài thì dù đầu của bọn họ có bị Hoàng đế chém đi cũng không đủ!
Nhưng Tạ Chước đương nhiên là chẳng quan quan đến những thứ này, điều cậu quan tâm…
Bây giờ anh chỉ muốn đi xuống, nhưng cả người lại vô lực mà dựa vào lòng của cậu.
Tin tức tố của chàng trai như những cơn sóng cuồn cuộn, dịu dàng và mát lạnh bao trùm lấy anh. Mùi hương của gió biển ẩm ướt quanh quẩn khắp cơ thể, khiến anh cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Thật sự hoang đường.
Tạ Chước búng tay, đôi cánh đen tuyền phía sau người cậu biến mất, tiếp đó là một tia sáng lóe lên, đôi cánh hồng rực rỡ vỗ mạnh bắt đầu bay.
Cứ mỗi lần cánh bướm vỗ đều có những cánh hoa đào hồng trong suốt, sáng lấp lánh liên tục rơi xuống.
“Cái này đẹp không?” Cậu cười tủm tỉm hỏi.
Thiếu niên cười lên tinh xảo đến chói mắt, đôi môi mỏng áp vào chiếc răng nanh trắng nhỏ, hơi nhọn.
Thời Tế mặt không cảm xúc: “…”
Nhìn anh giống như rất thích màu hồng à?
Những cánh hoa rơi xuống khóe mắt đỏ hoe của Thời Tế, lặng lẽ biến mất.
Tạ Chước không khỏi ngơ ngác nhìn, thậm chí bên tai truyền đến một âm thanh nhỏ cũng không chú ý đến.
Hình như là… một viên đạn đang được lên nòng?
Hửm?
Không đợi cậu kịp phản ứng, giây tiếp theo, súng Falcon đã không nặng không nhẹ mà đặt lên yết hầu của cậu.
Thời Tế nheo đôi mắt ẩm ướt lạnh lùng, giọng nói yếu ớt mang sự cảnh cáo: “Bây giờ lập tức cất cơ giáp 3S mà cậu đang khoe khoang lại rồi hạ cánh đáp xuống đất, tôi có thể để cho những ngày tháng sau này ở trong phòng cấm túc của cậu được thoải mái một chút.”
Gió rít qua tai, làm rối tung mái tóc bạc không theo nếp trước trán của thiếu niên.
Yết hầu gợi cảm đang nhô lên khẽ trượt lên trượt xuống dưới nòng súng.
Tạ Chước cuối cùng cũng không nhịn được cười: “Sĩ quan chỉ huy, anh đúng là lấy oán báo ơn nhỉ.”
Alpha trẻ tuổi có vẻ còn hơi đau lòng, cụp đôi mắt đào hoa xuống nhìn anh, thì thầm: “Nếu không phải nhờ em thì không biết bây giờ anh còn khó chịu đến mức nào đâu.”
Thời Tế không thể không thừa nhận, mùi hương của tên nhóc này rất dễ chịu.
Chắc hẳn là cậu đang vì anh mà thả tin tức tố ra.
Alpha không bao giờ dễ dàng thả ra tin tức tố an ủi, vì nó là một loại tiêu hao năng lượng đối với bản thân.
Thời Tế mệt mỏi nhắm mắt lại, khóe mắt ướt át đẹp đến rung động lòng người. Nòng súng chậm rãi được nâng lên, đặt lên cằm thiếu niên tóc bạc.
Giọng anh rất nhẹ, rất khẽ: “Nghe lời, được không?”